Saturday, 30 November 2013

Sardegna


Có rất nhiều điều để nói về Sardegna, tôi sẽ nghe theo ông George Orwell là cố gắng  viết xúc tích, cô đọng mà vẫn đủ ý... khó quá!

Cả ngày hôm nay ngồi học toán (để thứ hai này thi) thành ra bây giờ tôi lại có hứng tập làm văn . Tối nay lẽ ra tôi đã được ăn porchetta (nôm na là lợn sữa quay) ở nhà Marco nhưng tiếc là tôi lại bị ốm (mấy hôm vừa rồi lạnh quá nên ai cũng sụt sịt rồi viêm họng) nên không sang được. Cũng vì vụ này mà tôi nhớ đến Sardegna - cùng với Sicilia là hai hòn đảo lớn của Ý (bên cạnh những đảo nhỏ khác như Elba, Capri...). Marco người Sardegna, là người bạn đầu tiên ở Pisa của tôi, cũng là người tôi rất quý. Còn nhớ mấy hôm mới tới Pisa, tôi được Marco dẫn đi "giải ngố" ở 1 trong những quán pizza ngon nhất ở đây, cùng với hội bạn. Tôi lúc đấy tiếng Ý còn chưa sõi, ăn pizza còn rất chậm (mà lại còn được mọi người dành phần nhiều), chưa quen ăn tối từ 10h (Hôm đấy nghe bảo hẹn nhau 9 rưỡi, tôi hỏi lại : tức là ăn ở nhà hay thế nào? Thế là mọi người chiếu cố hẹn lại 9h, cao su thành 9 rưỡi, đến quán và ngồi vào bàn là 10h). Tất nhiên bây giờ tôi đã tiến bộ hơn nhiều rồi :).

Tháng 6 vừa rồi gặp Marco tôi nói hè này tự dưng muốn đi nghỉ 1 tháng ở Sardegna. Anh ngạc nhiên: "Một tháng?!!?". Chả là Sardegna là trung tâm nghỉ hè của Ý và các nước lân cận như  Đức, Pháp (mặc dù nằm ngay gần Corsica), chủ yếu là dân nhà giàu. Nghe nói Berlusconi còn có biệt thự (hay dinh thự) ở đấy. Sau khi nghe tôi giải thích về "kế hoạch nghỉ dưỡng" của mình, anh gật gù: "Ừ, mày thông minh ra phết, có thể thực hiện được!". Thế là tôi nhắn tin hỏi Mattia - một thằng bạn người Sardegna tôi quen từ năm ngoái ở Palermo - xem nó đang ở thành phố nào. Sassari! Sau 1 tuần, tôi đã mua vé máy bay và 1 tuần sau đó thì tìm được nhà thuê trong tháng 8. Vậy là yên tâm học hành thi cử. 29/7 tôi thi xong và sáng sớm ngày 30 sẽ bay đến Alghero (thành phố du lịch phia Bắc Sardegna với sân bay quốc tế, cách Sassari hơn 30 phút xe buýt).

Sassari là thành phố sinh viên với trường đại học lớn, vì thế nên theo logic của tôi, tháng 8 sẽ là thời gian sinh viên nghỉ hè và việc tìm nhà chắc chắn sẽ không mấy khó khăn. Tôi thuê được phòng rất rộng rãi và thoáng mát trong một căn hộ lớn với giá cả phải chăng. Tường sơn màu cam nên tôi thích ngay và quyết định thuê qua internet từ lúc còn ở Pisa, lại còn ngay gần nhà Mattia, rất tiện lợi. Marco cùng người yêu là Alessandra sẽ về Sardegna nghỉ hè trong 3 tuần (đôi này còn ghen tị là về ít hơn tôi!) và chúng tôi dự định sẽ đi chơi với nhau mấy ngày.

Tôi vốn không muốn đi đến nơi nào quá ít ngày, một là do vừa đến chưa kịp quen đã phải đi, hai là do tôi lười, chỉ muốn thảnh thơi, ba là tôi ngại thăm thú nhiều mà chủ yếu muốn đi chơi tán gẫu với bạn bè. Nói thế cũng không hẳn, nhưng tôi muốn có nhiều thời gian, lúc nào muốn đi chơi thì đi, gặp bạn thì gặp còn mệt thì nghỉ (nói thế này có vẻ vừa gãy gọn vừa đủ ý). Thành ra tôi thường đến nơi nào có bạn bè, như thế lại có cơ hội gặp nhau luôn. Bọn bạn khác của tôi nghe xong cũng choáng: "Mày điên rồi, 1 tháng!"; "Lại còn mang sách vở đi nữa, đảm bảo mày không học !" - cái này thì chúng nó nói đúng. Tôi mang một đống tài liệu Kinh tế vĩ mô (để tháng 9 quay về Pisa thi) mà không động một chữ nào. Trong một tháng, tôi cũng chỉ lanh quanh ở khu vực phía Tây Bắc đảo chứ cũng không đi nhiều.

Alghero đón tôi với những cơn gió mát của buổi sáng sớm. Máy bay hạ cánh lúc khoáng 7 hay 8 giờ gì đó. Trong lúc chờ xe buýt tôi ra ngoài đi dạo một vòng để ngửi hương vị đảo xem nó ra làm sao, cố tìm vị mặn mặn trong gió mà không thấy, chắc do sự trong lành của nắng sớm đã lấn át nó mất rồi.

Sau khoảng 40 phút tôi đã có mặt ở ngã ba đường quốc lộ thành phố Sassari. Từ đó về nhà tôi khá dễ mà tôi mò mãi mới tới nơi, vì cái phố này hỏi chả ai biết (mà tên nghe khá hay, Via Quarto). Sassari cũng nhỏ nên đi lại rất tiện, chủ yếu là đi bộ, còn khi nào ra biển thì đi ô tô hoặc xe buýt. Trưa hôm đó tôi sang nhà Mattia ăn trưa. Lâu không gặp nên vui, cả rổ chuyện để buôn với bán. Thằng bé học y, 22 tuổi nhưng người lớn và lý luận khá sắc bén. Nó thông minh và điềm đạm, chắc chắn sau này sẽ thành công, tôi mong như vậy. Tôi có gặp các bạn của nó, chủ yếu là dân y. Cũng có thể do khoa Y của trường Đại học Sassari khá tốt (nghe nói gần đây mới xuống cấp) mà tôi nhận thấy có rất nhiều sinh viên y ở đây. Sassari có nhiều cọ trồng dọc đường, rất "địa trung hải" nhưng thành phố thì không mang dáng vẻ cổ kính. Chúng nó bảo vì đây chỉ là một thành phố bình thường, không phải địa điểm du lịch. Tuy vậy, khu phố cổ ở trung tâm cũng đẹp lắm, đường dốc và lát đá, với những con ngõ nhỏ lắt léo, thi thoảng bắt gặp một chiếc vespa dựng thảnh thơi - những cảnh tượng đặc trưng của Ý. Tôi sẽ không quên những buổi tối đi dạo quanh trung tâm Sassari, làm quen với bạn mới, rủ nhau đi biển ngày hôm sau... Ban ngày ở đây nóng nhưng đến tối thì mát lạnh, phải mặc thêm áo khoác. Tôi có thêm nhiều bạn, thậm chí trong đó có cả một người là cảnh sát. Có một hôm tôi đang đi bộ trên vỉa hè, bỗng nghe thấy có người gọi to "Ciao May!". Tôi quay ra thì thấy anh bạn ngồi trong xe cảnh sát đang đi tuần vẫy tay cười chào. Tôi cũng chào và lớn tiếng hỏi thăm mà không kịp tới gần. Vui như thế đấy! Rồi bạn cùng nhà tôi cũng vui, chúng tôi đi biển vào cuối tuần với nhau vì nó đi làm trong tuần. Nó cũng là bác sỹ nhưng là nghiên cứu tế bào, thành ra mỗi lần ăn thịt là nó lại ghê tay vì kêu ban ngày ở phòng thí nghiệm toàn phải "cắt thịt người". Con bé cá tính và phớt đời, đốt thuốc suốt ngày, dễ thương và hài hước. Thi thoảng trước khi đi làm nó lại để sẵn cà phê và nhắn tôi đun mà uống (do tôi không mua cà phê vì không muốn uống nhiều, đang trong kì nghỉ mà ;) ).

Nghe nhạc trên đường vào 1 buổi tối ở Sassari:



Nước biển ở đây trong như pha lê cộng thêm cái màu xanh mà trước đây tôi chỉ thấy trên tivi hoặc trên mạng. Có một điều thú vị là Sicilia và Sardegna luôn có hơi hướng cạnh tranh nhau về vẻ đẹp. Vì năm ngoái, cũng tháng 8 tôi đã ở Sicilia nên gặp ai là người Sicilia hoặc Sardegna cũng được hỏi là thấy nơi nào đẹp hơn (đôi khi lại còn bị bắt trả lời chọn 1 trong 2). Với tôi thì mỗi nơi có một ấn tượng riêng, không chỉ gắn với vẻ đẹp của phong cảnh, mà còn ở cả phong tục, con người, không khí, âm thanh, mùi vị ... Có lẽ ấn tượng mạnh nhất với tôi ở Sardegna lại không phải là biển (mặc dù biển luôn là điều đẹp đẽ nhất của thiên nhiên đối với tôi) mà lại là thời gian tôi ở với gia đình nhỏ của Marco. Hai bác (bố mẹ Marco) vô cùng đáng yêu và trẻ trung, tâm lý. Tôi ở Macomer 4 ngày, thời gian ngắn nhưng không bao giờ quên được. Thực ra vì tôi không ở với gia đình nên mỗi lần đến nhà các bạn là tôi thấy xúc động lắm (chưa làm gì đã xúc động rồi). Tôi vừa tới là đã được thu xếp phòng ngủ, chăn ga, áo choàng tắm, khăn tắm ... Nghỉ ngơi một lúc là chúng tôi đi biển luôn. Ngày nào cũng vậy, sáng sớm bác gái đi mua bánh mì (theo đúng sở thích của từng người) và đồ ăn, rồi về sửa soạn bàn ăn sáng và chuẩn bị bánh, hoa quả, nước vào túi giữ lạnh. Chúng tôi chỉ việc dậy ăn sáng rồi mang đồ ăn đi biển. Chiều tối về đến nhà, chúng tôi tắm rửa và bác gái lại cho đồ vào máy giặt để kịp khô cho sáng hôm sau. Chúng tôi đi các bãi biển khác nhau, có nơi phải băng qua một khu như sa mạc. Nhưng đến khi nhìn thấy được biển thì ôi chao, lòng sung sướng và rạo rực. Tôi cứ rú lên sung sướng mà đôi khi cảm giác người ta phát chán vì cái vốn tiếng Ý còi cọc của mình, lúc nào cũng chỉ có vài từ: bello, fantastico, grande... mà chẳng có ngôn từ nào hay ho hơn cả. Ngay cả với ẩm thực cũng vậy, tôi phải học thêm nhiều từ mới chứ cứ khen mãi buonissimo thì nhàm tai quá. Người Ý ai cũng nấu ngon, khi được ăn ở nhà lại còn được khuyến mại thêm tình cảm của người nấu nên món ăn vì thế càng ngon.hơn. Tôi được ăn món lợn sữa quay do bác gái làm và bác trai cắt. Hai bác chăm chút cho món ăn của bữa tối hôm đó khiến tôi xúc động quá. Bác đã mua đồ chuẩn bị từ trước hôm tôi đến, và cả nhà hẹn sẽ làm một bữa tối thịnh soạn (mặc dù với tôi các bữa khác cũng thịnh soạn lắm rồi, bữa nào cũng có rượu hợp với đồ ăn và có cả rượu tráng miệng do chính tay bác trai cất từ nho của vườn). Có hôm chúng tôi lên đồi, dọc đường hái quả mâm xôi để mang về nhà (tôi thì hái đến đâu ăn hết đến đấy). Trên đỉnh đồi cao là một chiếc giếng trời hay có thể gọi là tháp, đắp bằng đá từ thời kì đồ đồng mang tên nuraghe Santa Barbara. Leo lên đến đỉnh giếng, toàn cảnh Macomer sẽ hiện ra trước mắt, với thị trấn và làng mạc nhỏ tí. Tôi lên đến nơi đúng vào lúc hoàng hôn, một cảnh tượng không bút nào tả xiết. Tôi có cảm giác như đây là tận cùng của thế giới vì đang ở quá gần mặt trời. Đẹp quá! Đến lúc mặt trời lặn rồi mà tôi vẫn còn tiếc nuối nên nán lại một chút rồi mới xuống. Đúng như Pavese đã nói "Chúng ta không nhớ đến ngày tháng, mà nhớ đến khoảnh khắc". Đời thế này là quá đẹp rồi, còn cần gì hơn thế! Chúng tôi cả nhà 5 người còn có 1 ngày ở đảo Isola Di Mal Ventre, một thiên đường, đẹp hoang dại. Chúng tôi đi dạo quanh đảo, bác Valter chỉ cho tôi nhiều loại cây, động thực vật. Cứ như tôi đang lạc vào một hoang đảo vậy. Thế mới thấy con người thật may mắn được sống trong thiên nhiên tươi đẹp (thế mà cứ đi phá hoại là ra làm sao?!)

Marco và Alessandra đưa tôi về tận nhà ở Sassari (hôm đầu tôi đi tàu đến Macomer cho tiện và hai anh chị ra đón ở ga). Tôi cũng chả biết nói thế nào cho đủ, chỉ kịp cảm ơn và hẹn gặp lại ở Pisa. Tất cả đều thật tuyệt vời và ấm áp.

Nuraghe Santa Barbara




Đảo Isola di Mal di Ventre:




Có một điều thú vị nữa mà tôi phải kể, đó là cái gió scirocco từ châu Phi. Tôi đã đọc về nó trong cuốn "Chết ở Venice" của Thomas Mann. Nó chỉ ở trong trí tưởng tượng của tôi cho đến khi tôi cảm nhận được nó trên da thịt, thấu vào trong óc vào mấy ngày ở Sassari. Tôi phải dùng từ mạnh như vậy vì nó đúng là như vậy, nóng kinh khủng và cảm giác có thể tê liệt thần kinh vì cái gió này. Ba ngày liên tiếp, nhiệt độ lên tới 42 43 độ. Chúng tôi phải đóng kín cửa sổ để gió không vào nhà, cả ngày không làm gì vì hình như đầu óc chả nghĩ ngợi được nữa.

Biển Sardegna hoang dã, giúp tôi được về với thiên nhiên, cảm giác như mình không thuộc về cuộc sống đô thị nữa. Vì cảnh quan xung quanh cũng góp phần vào vẻ đẹp của biển, Sardegna rất cẩn thận trong việc bảo tồn tài nguyên biển, giữ đúng với trạng thái hoang sơ ban đầu, không cho xây resort hay khách sạn gần bờ biển, khu đỗ xe cũng cách xa. Tôi nhớ lần chúng tôi đi một bãi biển với vách đá dựng đứng. Tôi men theo vách đá và lên tít trên cao, nhìn xuống dưới chân là vực thẳm và nước biển xanh mênh mông. Lại một lần nữa tôi gần mặt trời, chỉ cách một làn nước lấp lánh ở giữa mà thôi. Tôi lặng ngắm biển rộng lớn, hang đá, núi đồi, chân trời... tất cả sẽ in đậm vào tâm trí tôi mãi mãi. Thời gian này tôi như người rừng, tóc dài nhưng không mượt mà khô vì muối biển, da ngăm (may được cái bóng), nói chung là xấu, nhưng tôi không quan tâm. Trái lại tôi lại tự thấy mình đẹp hơn trong tâm hồn, thế là ok hehe.

Tuần cuối cùng ở Sassari, tôi gần như không đi biển, chỉ ở nhà nghỉ ngơi và thư giãn chuẩn bị tinh thần về Pisa. Chưa đi đã thấy nhớ. Hôm cuối tôi hẹn ăn tối với Mattia và định sau đấy sẽ đi dạo một vòng rồi rẽ qua nhà mấy người bạn để chào. Tôi không muốn nói trước vì sợ mọi người lại muốn làm gì để chia tay. Lúc tôi đến nhà Mattia tình cờ lại gặp mấy người bạn cũng tới nhà nó chơi. Chúng tôi cùng lên nhà, vào đến nơi thì đèn đóm không thấy đâu, tối om. Lúc tôi bước vào thì đèn bật sáng, mọi thứ đã sẵn sàng cho một bữa tiệc chia tay!!! Tất cả bạn bè mà tôi đã gặp đều ở đấy và chuẩn bị đồ ăn đồ uống, bóng bay. Tôi xúc động quá, nghẹn ngào chả nói được câu nào. Chúng tôi ăn uống, chuyện trò hát hò rồi lượn phố tới sáng. Tôi kịp về nhà, sắp xếp hành lý và ra sân bay luôn. Một đêm không ngủ và trên máy bay tôi cũng chả ngủ được vì tâm hồn vẫn còn ở lại Sardegna. Hình như phải 2 tuần sau nó mới quay về Pisa với tôi!


Chụp từ vách đá (một tay cầm điện thoại, một tay bám vào đá mà vẫn leo thoăn thoắt)







No comments:

Post a Comment